Triệu Thăng biến sắc, đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy lão hòa thượng Ấn Chân lại lấy quy muội xử làm chày, gõ lên mộc ngư, bảo sao uy lực lại tăng vọt đến mức ấy!
Nhưng Triệu Thăng chẳng những không sợ mà còn mừng thầm, bởi khí thế của lão hòa thượng càng thịnh, tử khí trên người lão lại càng rõ rệt. Lúc này, từng sợi hắc khí đã chậm rãi thấm vào trong bạch quang, giống như ngọc trắng sinh tỳ, muốn lau cũng không thể xóa sạch!
“Thừa lúc lão nạp còn sót lại vài hơi tàn, thí chủ muốn trốn thì cứ việc trốn. Nhưng hậu bối tộc nhân của thí chủ, ắt phải gánh lấy tia sân nộ cuối cùng của lão nạp.” Ấn Chân thần sắc đạm mạc, lạnh lùng nói với Triệu Thăng.




